"Đời ta hết mang điều mới lạ"...rồi sao?
- Thao Vu
- Oct 3, 2025
- 4 min read
Updated: Oct 4, 2025
Mình chưa từng sống trong hối hận, có lẽ vì mình tin rằng mỗi trải nghiệm, dù ngọt ngào hay khắc nghiệt, cũng đều là một bài học quý. Nhưng trong vài khoảnh khắc ngắm nhìn dòng đời chậm rãi, mình có suy nghĩ nếu như được chọn lại, chắc mình sẽ không chọn đi những con đường cũ nữa, để ký ức trở nên "dễ thở" hơn, để bản thân không bị mắc kẹt mãi trong vòng xoáy giữa nghiệp quả và khát khao hạnh phúc.
Người ta thường bảo lần đầu đi sai đường thì không có lỗi, nhưng đến lần thứ hai vẫn đi sai đường thì rõ là mình sống thiếu trách nhiệm với bản thân quá.
Có phải mình đã sống quá hời hợt với chính mình không?

Điều làm mình đau không phải là lời phán xét từ người khác, mà là cách mình gặm nhấm chúng. Một câu nói “bạn chưa biết yêu chính mình” cũng đủ để não mình tự cắt ra từng mảnh chữ, tự khắc nghiệt hóa ý nghĩa:
“yêu”: nâng đỡ, đồng hành
“chính”: tự thân, không phải ai khác
“mình”: thân thể, linh hồn, cái tôi, bản ngã
và nhanh chóng kết luận: vì chưa nâng đỡ được chính mình nên mình cũng chẳng xứng đáng được người khác yêu thương.
Nhưng hiểu rõ một vấn đề đâu đồng nghĩa với việc có thể làm tốt.
Nhận thức của mình vẫn thay đổi từng ngày; mình đọc, mình viết, mình soi chiếu, vậy mà đâu đó vẫn tồn tại những bất an, khiến mình không đủ tự tin để tin rằng mình xứng đáng được yêu, nhất là sau những hạt giống không mấy tốt đẹp mình đã từng gieo.
Bất cứ nỗ lực nào của mình cũng dễ bị phủ một lớp suy nghĩ tiêu cực về sự thiếu giá trị. Và trong một vài giây phút tỉnh táo hiếm hoi, mình thậm chí đã nghĩ đến việc “bổ não” ra, sắp xếp lại toàn bộ hệ thống tư duy, cho bớt cực đoan về chính mình.
Liệu những vòng lặp có thật sự là bản án dành cho sự kém cỏi, hay chỉ là cách cuộc đời kiên nhẫn trao cho mình thêm cơ hội, để mình nhìn sự việc bằng đôi mắt khác, để dám hành động khác đi?
Dẫu vậy, mâu thuẫn trong mình vẫn còn nguyên.
Mình hiểu nhân mình đã gieo, vô tình hay hữu ý, đều sẽ nảy thành nghiệp, và những người đồng hành cùng mình ít nhiều cũng chịu ảnh hưởng. Nhưng khao khát hạnh phúc vẫn chưa bao giờ tắt: mình vẫn mơ về những bữa cơm nhà ấm áp, một đêm giao thừa có người cùng thì thầm về năm cũ, vòng tay đưa đón những ngày cạn kiệt năng lượng.
Trải nghiệm những ngày vô định đã giúp mình dần dần nhận ra vị trí của vết thương gốc bên trong, và cả những dữ liệu đủ sức kích hoạt cơ chế tổn thương. May mắn thay, dẫu tiêu cực đến mấy, trong thẳm sâu mình vẫn hướng về mục tiêu cứu lấy chính mình, để được sống trọn vẹn, rồi chia sẻ lại hành trình ấy cho những người cũng đang loay hoay như mình.
Mình từng đứng trước đám đông để đào tạo, để truyền cảm hứng, nhưng khi quay về “đào tạo” bản thân thì lại lúng túng vô cùng. Phải chăng chấp nhận bản thân là người bảo thủ trong từng quan điểm sau hơn ba mươi năm sống còn, rồi học cách chuyển hóa nó thành một sự kiên định và nhất quán tích cực, thực sự là một bài học cần rất nhiều từ bi và nghị lực?
Lúc này khi đang minh mẫn, mình nghĩ sự bảo thủ khi được đặt đúng chỗ có thể sẽ trở thành sức mạnh nội tại.
Thay vì bảo thủ trong những quan điểm nhỏ nhoi, hãy thử kiên định với mục tiêu lớn.
Thay vì cố chấp trong phản ứng, hãy học cách nhất quán trong việc nuôi dưỡng bản thân.
Sự bảo thủ khi được đặt cùng lòng nhân ái và kiên nhẫn, cùng sự chân thành và nguyên tắc chính trực, đã nhiều lần giữ mình đứng vững trong thời gian chênh vênh.
Có lẽ ý nghĩa của vòng lặp nằm ở đó.
Không phải là những bản án khép kín mà là cơ hội để mình học cách yêu, cách kiên định, cách chuyển hóa những điều tiêu cực thành sự sống.
Hy vọng khi đi hết hành trình này, mình sẽ thôi tự hỏi “mình có xứng đáng được yêu không”, mà mỉm cười thật bình thản: “Mình vốn dĩ đã yêu và được yêu trong suốt hành trình rồi.”
Trăng tròn mùa thu 2025,
T.



Comments